27/08/2012

…!?

Ảnh: internet
Chỉ là… để biết trái tim mình không vô cảm. Tận hưởng chút gia vị ngọt ngào tạo hóa ban tặng cho ta. Chỉ thế thôi… Lâu rồi em không thêu dệt cho mình những tin yêu khi biết tất cả sẽ chỉ là hư ảo. Cũng có những người tỏ ra chân thành muốn quan tâm, chia sẻ, yêu thương em. Nhưng em chỉ thấy một cảm giác trống rỗng, một cảm giác như mình đang rơi xuống đáy sâu u tối. Trốn tránh… và dường như không ít lần em làm tổn thương người khác. Có lẽ vì vậy mà em vẫn cứ đi về một mình giữa chênh chao dòng đời xuôi ngược. Băn khoăn… con đường thì xa và tháng năm thì dài quá. Bất chợt… chiều nay rồi sẽ có mưa chăng? Để bớt nắng, để bớt buồn, để bớt những nghĩ suy… Em cần phải đi tiếp về những ngày có nắng, về những ngày yêu thương, về những ngày có thể là thật nhiều giông bão...
Đám mây xám bay ngang đỉnh trời viễn xứ
Chiều mưa giăng giăng day dứt nỗi niềm
Biển vẫn dịu dàng hát khúc ru êm
Con sóng nhỏ vỗ về thương nhớ
Cứ lặng lẽ cánh buồm nâu theo gió
Mãi ngàn năm sao chẳng thấy bến bờ
Còn lại gì sau những giấc mơ
Son phấn nhạt biết ai người mộng ước

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...